Đã Từng Có Lúc Ta Hỏi Chúa: “Tại Sao?”
Có những lúc ta nhìn
vào cuộc đời mình và tự hỏi: “Tại sao lại như vậy, lạy Chúa? Tại sao Chúa không
bảo vệ con? Tại sao Chúa để điều này xảy ra? Tại sao con phải trải qua những điều
mà con không hiểu? Lạy Chúa, Ngài có thực sự yêu con không?”
Có những lời cầu nguyện
không phải là những lời đẹp đẽ, bởi đôi khi cầu nguyện chỉ là một tiếng thở dài,
một giọt nước mắt, một câu hỏi, một lời trách móc, than thở, hay một tiếng kêu
cầu từ tận đáy lòng: “Lạy Chúa, sao Ngài im lặng?”
Nhưng rồi ta dần nhận
ra một điều: sự im lặng của Thiên Chúa không có nghĩa là sự vắng mặt của Ngài. Có
những lúc ta không hiểu được con đường Chúa đang dẫn mình đi. Có thể ta chỉ
nhìn thấy một đoạn đường tối tăm trước mặt và ngán ngẩm, chán chường bước đi thậm
chí có đôi khi còn muốn quay lại hoặc bỏ cuộc, chạy trốn. Dường như, ta muốn biết
ngay câu trả lời cho tất cả từ những chữ “tại sao”?
Nhưng Đức Tin đôi khi
không phải là có câu trả lời cho mọi câu hỏi. Apraham ra đi nhưng không biết
mình sẽ đi về đâu và như thế nào? Đức Mẹ thưa lời “Xin Vâng” nhưng cũng không
biết rõ tương lai sẽ như thế nào? Thánh Giuse chỉ thấy dấu chỉ hầu như lờ mờ
qua một giấc mơ. Nhưng các ngài đều tín thác vào kế hoạch tình yêu của Chúa, bởi
“Đức tin là bảo đảm cho những điều ta hy vọng, là bằng chứng cho những điều ta
không thấy” (Dt 11,1). Vì thế, trong những thung lũng tối tăm nhất của cuộc đời,
điều ta cần không phải là một lời giải thích hoàn hảo, nhưng cần một xác tín mạnh
mẽ rằng: “ta cần biết rằng tôi không bước đi một mình, nhưng có Chúa vẫn âm thầm
dõi bước và song hành với ta, tựa như hai môn đệ trên đường Emmaus.
Hãy Bắt Đầu Bằng Việc Yêu Thương Chính Mình
Trong chuyện kiếm hiệp
của Kim Dung có một câu rất nổi tiếng mà nhiều người thường lặp lại “mình mà
không thương mình thì trời chu đất diệt”. Câu nói này với hàm ý: nếu một người
không biết trân trọng sinh mệnh và hạnh phúc của chính bản thân, thì ngay cả trời
đất cũng không dung tha hoặc đó là điều trái với quy luật tự nhiên. Chính Chúa
Giêsu đã mời gọi chúng ta: “Hay yêu người thân cận như chính mình” (Mt
22:37-39).
Yêu thương chính mình
không phải là nuông chiều nhu cầu thân xác theo kiểu bản năng: đói thì ăn thật
nhiều, mệt thì ngủ thật lâu, thích điều gì thì làm… Nhưng một trong những bài học
đầu tiên của chữa lành thân xác qua việc yêu thương chính mình đó là Lòng Tự Trọng.
Lòng Tự Trong không phải sự kiêu ngạo, cũng không phải nghĩ rằng mình hơn người
khác, nhưng nhận ra rằng: tôi cũng là một con người có phẩm giá, có giới hạn,
có những yếu đuối và vẫn xứng đáng được yêu thương, tiếng Anh gọi là High
self-esteem (Lòng tự trọng cao).
Bởi vì, nếu tôi không
biết tôn trọng chính mình, tôi rất dễ rơi vào hai thái cực: một là kiêu ngạo tự
mãn (arrogant,
complacent, self-satisfied; hai là tự
ti, co mình (unconfident, insecure). Hoặc sẽ sống cả đời để tìm kiếm sự công nhận của người khác, nghĩa là
ta cần người khác nói mình giỏi, đáng yêu, và cho rằng đó là những giá trị của
bản thân. Vì thế, nếu người khác không làm điều đó thì có thể tôi sẽ bị sụp đổ,
vỡ mộng, buồn sầu…
Nhưng giá trị của một
con người không thể được quyết định hoàn toàn bởi lời khen hay lời chê của người
khác. Trong niềm tin Kitô giáo, phẩm giá của con người không bắt đầu từ thành
công hay thất bại của bản thân, nhưng con người có gì trị vì được dựng nên theo
hình ảnh của Thiên Chúa và được Người yêu thương vô vàn. Và dĩ nhiên, ta không
cần trở thành một con người hoàn hảo mới được yêu thương, ta được yêu thương
ngay cả khi chính mình đang trên hành trình trở nên tốt hơn. Chính từ tình yêu ấy,
ta có thể học cách yêu thương người khác cách lành mạnh hơn.
M. Đức






0 Comments:
Đăng nhận xét