Tổng số lượt xem trang

Thứ Ba, 14 tháng 4, 2026

Tại Sao Cần Xưng Tội Thường Xuyên

Có một thanh niên nọ luôn tự hào mình là người sống tử tế. Đã từ lâu anh không lãnh nhận Bí tích hòa giải, mẹ anh nhắc nhở anh đi xưng tôi, anh liền nói- “Con nghĩ mình không cần đi xưng tội. Con không trộm cắp, không giết người, cũng chẳng làm điều gì ác. Con thấy mình ổn.” Người mẹ già không tranh luận, bà chỉ mỉm cười và đưa cho anh một chiếc áo trắng, rồi bảo- “Con hãy mặc chiếc áo này trong một tuần, đi làm, đi chơi, sinh hoạt như bình thường, rồi cuối tuần hãy mang lại đây cho mẹ.” Anh thanh niên làm theo. Anh rất giữ gìn, không để chiếc áo bị dơ bẩn. Anh đinh ninh chiếc áo vẫn sạch nguyên. Thế nhưng, đến cuối tuần, khi đặt chiếc áo bên cạnh một chiếc áo mới khác, anh nhận ra- Cổ áo đã sạm màu vì mồ hôi. Gấu áo có những vệt xám mờ của bụi đường. Và khắp mặt vải là những vết ố li ti mà nếu không nhìn kỹ, anh đã chẳng hề hay biết. Lúc đó, người mẹ già mới ôn tồn bảo- “Tâm hồn chúng ta cũng vậy. Con có thể không phạm những ‘trọng tội’ làm rách nát chiếc áo, nhưng những 'hạt bụi' của cuộc sống hằng ngày vẫn âm thầm làm nó hoen ố.” Anh thanh niên nhận ra- Anh không 'vô tội', anh chỉ là đang quá quen với những vết ố trên linh hồn mình đến mức không còn nhận ra chúng nữa- Có bao lần anh nhận được ơn lành nhưng lại coi đó là lẽ dĩ nhiên mà quên mất lời tạ ơn Có bao lần anh mải mê công việc mà chưa tròn trách nhiệm quan tâm đến cha mẹ già hay lắng nghe con cái Có bao lần vì cái 'tôi' quá lớn, vì sự kiêu căng và những cơn giận nhất thời, anh đã buông lời làm tổn thương những người xung quanh Và có biết bao lần anh thấy người hoạn nạn nhưng lại ngoảnh mặt làm ngơ, chưa sống bác ái và yêu thương đủ như Chúa dạy Vậy nên, chúng ta đừng đợi đến khi phạm tội trọng mới tìm đến tòa giải tội. Cũng đừng nản lòng vì nghĩ 'xưng rồi lại phạm'. Chúng ta giặt áo không phải vì nó không bao giờ bẩn nữa, mà vì chúng ta muốn mình luôn sạch sẽ để đón nhận tình yêu. Bí tích Hòa giải không phải là 'tòa án' để xét xử, mà là một 'phòng khám' tình thương, nơi Chúa tháo cởi gánh nặng lương tâm và mặc lại cho ta chiếc áo trắng tinh khôi của người con cái Chúa.

Góp Nhặt

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2026

TẠ ƠN THIÊN CHÚA NĂM QUA

 



Tạ ơn Thiên Chúa năm qua,

Nhìn lại con thấy món quà hồng ân.

Thời gian thấm thoát xoay vần,

Bàn tay Chúa vẫn ân cần dẫn đưa.

Có ngày sớm nắng chiều mưa,

Tâm can đôi lúc vẫn chưa an bình.

Con chưa hiểu thấu chính mình,

Mải mê thế thái nhân tình đa mang.


Con yêu Chúa quá muộn màng,

Và quên mất Chúa nhẹ nhàng bên con.

Tình yêu nồng thắm, sắt son,

Trái tim cảm mến mãi còn không ngơi.

Con xin dâng Chúa cuộc đời,

Buồn vui, sướng khổ, như lời ngợi ca.

Cuộc đời dẫu lắm phong ba,

Đời con có Chúa chính là niềm vui.


01.01.2026 Lễ Thánh Maria, Mẹ Thiên Chúa, Ngày Cầu Nguyện Cho Hòa Bình Thế Giới.

Minh Đức SJ

A.M.D.G 

NGHỊ LỰC PHI THƯỜNG CỦA NỮ BÁC SĨ TRẺ TUỔI NGUYỄN THÚY LOAN

 



Nguyễn Thúy Loan (hiện tại 29 tuổi) đang sinh sống ở Hà Hội. Năm 25 tuổi, cô gái được chẩn đoán mắc ungthu vòm h:ọng giai đoạn ba.

Tháng 7/2021, cô cùng hàng trăm sinh viên Đại học Y Hà Nội khác trong lớp đồ bảo hộ kín mít, lặng lẽ ngồi trên chuyến xe hướng về Bắc Giang để tham gia chống dịch Co:vid-19.

Ở c:ổ cô, một nốt hạch bằng đ:ầu ngón t:ay đang dần lớn lên, như trực chờ x:é d:a x:é th:ịt để ra ngoài. Song những ngày ấy, người ta quên ăn, quên uống và quên cả những cơn đau.

Đến khi vừa cởi được bộ quần áo chống dịch, gương mặt vừa vơi đi những vết hằn của khẩu trang, cũng là lúc cô giật mình nhận ra kích thước hạch đã bằng một quả chanh. Nhưng Loan vẫn tiếp tục ghi danh, đăng ký vào miền Nam góp sức tham gia chống dịch.

Và kế hoạch ấy không bao giờ diễn ra bởi chẩn đoán ungthu vòm họng giai đoạn 3 chen ngang trong một lần đi khám sức khỏe trước ngày lên đường.

Ở tuổi 25, Loan từng bước sắp xếp cái kết của cuộc đời mình. Cô khoác lên người bộ quần áo xinh xắn nhất, chụp sẵn một bức ảnh thờ. Việc học cũng đã được sắp xếp êm xuôi, Loan gọi điện thoại về cho gia đình.

“Thầy muốn em đi đường dài nên mới chọn những loại thuốc mạnh, em cố gắng vượt qua giai đoạn này nhé”, bác sĩ điều trị, cũng là thầy giáo của Loan, nhẹ nhàng nói.

Chỉ hai giờ sau mũi hóa chất đầu tiên, Loan gục xuống nôn thốc trong chiếc thau mà các cô điều dưỡng đã chuẩn bị sẵn.

Hơn 2 tháng ròng, hạch đáp ứng hóa chất tốt, đã thu nhỏ kích thước. Thế nhưng, đó chưa phải là điểm kết thúc. Giai đoạn tiếp theo, phác đồ điều trị của cô kết hợp cả hóa trị và xạ trị. Thời điểm ấy, hầu hết cả ngày, Loan dành thời gian để nghĩ về cái ch*t.

Mỗi lần đi xạ trị, chiếc xe chuyên biệt lại đưa cô đi và về trên một lộ trình duy nhất, một bên là khu xạ trị, một bên là phòng bệnh. Bạn bè đến thăm chỉ có thể nhìn qua lớp cửa kính, qua những bộ đồ bảo hộ lùn nhùn và vô số bước kiểm tra gắt gao, Loan thấy nghẹt thở.

Đếm đủ 35 chuyến xe đi về như thế, Loan được phép xuất viện, khối u lúc này cũng đã gần như được triệt tiêu hoàn toàn. Đúng chín tháng sau ngày viết đơn bảo lưu, cô trở lại giảng đường. Năm ngoái, Loan gác lại công việc bác sĩ da liễu để theo đuổi lĩnh vực dinh dưỡng. “Tôi muốn đem trải nghiệm của mình để tiếp thêm sức mạnh cho những người khác. Tôi vẫn đọc, vẫn học, vẫn giữ nền tảng y khoa, chỉ khác là mang theo tâm thế của một bệnh nhân từng đi qua cơn bão.”

“Mỗi lần tái khám, khi bác sĩ ngắm nhìn phim chụp rồi khẽ bảo “ổn”, tôi nghe trong lòng vang lên một tiếng thở phào. Tôi bắt đầu học cách ghi nhớ những gì căn bệnh này đã dạy cho mình: sự trưởng thành, trân trọng hơi thở, thay vì day dứt mãi về những gì nó rắp tâm cướp đi từ tôi, như những gì nhà văn Nguyễn Ngọc Tư từng viết: “Người ta chỉ lớn lên sau những lần bị cuộc đời làm cho bật khóc”.


Theo: Kỳ Duyên - Znews