ĐỨA TRẺ BÊN TRONG TÔI
“Nhìn con người ta mà phát thèm! Con nhà mình học thì dốt, làm việc thì lười, chẳng nên trò trò trống gì? Đi họp phụ huynh cho con mà cảm thấy nhục nhã với người ta…” Không ít các đứa trẻ đã trải qua một tuổi thơ thiếu vắng tình thương yêu của cha mẹ và đổi lại là một nỗi đau, một sự tổn thương khi bản thân bị so sáng với người khác qua những trách móc, lời nói thậm tệ...
Vô hình chung, những lời nói tổn thương từ kỳ vọng của cha mẹ đã lớn lên cùng đứa trẻ theo từng năm tháng. “Đứa trẻ bị tổn thương” đó có thể vẫn đeo bám ta từng năm tháng và ẩn sâu bên trong tâm hồn chúng ta.
Đứa trẻ ấy có thể đã lớn lên, đi học, đi làm, có gia đình, có những trách nhiệm của một người trưởng thành. Người khác nhìn vào và thấy ta mạnh mẽ, chín chắn, thậm chí có vẻ như chẳng có điều gì có thể làm ta tổn thương. Nhưng sâu thẳm bên trong, đôi khi vẫn có một đứa trẻ đang chờ được yêu thương, được lắng nghe và được nói với một câu rất đơn giản: “Con không sao đâu. Con vẫn đáng được yêu thương.”
Có đôi khi, ta cố gắng chứng minh những giá trị của bản thân và rất ức chế khi mình bị so sáng, kém thua người khác. Được người khác khen chúc, ca ngợi thì ta vui mừng hân hoan; nhưng khi bị so sánh, chê bai và xem thường thì ta trở nên bực dọc, bất mãn và khó chịu trong lòng. Đây là hình ảnh đứa trẻ năm xưa đã đi cùng ta suốt nhiều năm qua.
Đó là những vết thương không nhìn thấy, không rỉ máu nhưng vẫn đớn đau. Dĩ nhiên, một đứa trẻ thường không đủ khả năng để hiểu rằng: “cha mẹ đang mệt sau công việc vất vả”, “cha mẹ đang gặp khó khăn trong tài chính”, hay “những lời này không phản ánh giá trị thật của mình, đó chỉ là kỳ vọng của bố mẹ” nó chỉ biết rằng: “Có lẽ mình không đủ tốt, không được bố mẹ yêu thương.”
Một đứa trẻ thường xuyên bị so sánh có thể lớn lên với cảm giác mình luôn thua kém người khác và thiếu tự tin vào bản thân. Một đứa trẻ ít được cha mẹ quan tâm có thể trở thành một người trưởng thành luôn sợ bị bỏ rơi. Một đứa trẻ phải sống trong sự kỳ vọng quá mức có thể lớn lên thành người không bao giờ cho phép mình được sai. Một đứa trẻ từng bị chế giễu có thể trở thành người rất nhạy cảm trước lời nhận xét của người khác.
Có người luôn muốn làm hài lòng tất cả mọi người vì ngày xưa họ đã từng sợ rằng nếu mình không ngoan, không giỏi, không thành công thì sẽ không được yêu thương. Có người rất khó tin tưởng người khác vì đã từng bị phản bội. Có người luôn kiểm soát mọi thứ vì sâu bên trong họ từng trải qua cảm giác bất lực. Có người nổi giận rất nhanh, không phải vì họ mạnh mẽ, mà vì bên trong họ đang có một đứa trẻ từng nhiều lần bị tổn thương nhưng chưa bao giờ được phép nói ra nỗi đau của mình.
Đôi khi, người lớn không phản ứng với một sự việc của hiện tại bằng tuổi trưởng thành của mình, họ phản ứng bằng nỗi đau của một đứa trẻ năm xưa. Một lời nói hôm nay có thể chạm vào một vết thương của ngày hôm qua, bởi họ chưa được hòa giải với quá khứ bị tổn thương và luôn sống trong cơ chế phòng vệ bởi sợ mất an toàn.
Đứa trẻ vẫn đang chờ được ôm
Tâm lý học hiện đại nói nhiều đến những trải nghiệm thời thơ ấu và ảnh hưởng của chúng lên cách chúng ta suy nghĩ, cảm nhận và xây dựng các mối quan hệ khi trưởng thành. Những trải nghiệm ấy không phải lúc nào cũng quyết định cuộc đời chúng ta, nhưng chúng có thể tạo nên những niềm tin sâu bên trong.
Vấn đề không phải là chúng ta vẫn còn là những đứa trẻ, nhưng vấn đề là có những phần tổn thương của đứa trẻ ấy chưa bao giờ được chúng ta quay lại chăm sóc, chữa lành.
Chúng ta thường rất tử tế với người khác nhưng lại vô cùng khắc nghiệt với chính mình. Chẳng hạn, khi một người bạn thất bại, ta nói: “Không sao, ai cũng có lúc sai lầm mà!” nhưng khi chính mình thất bại, ta lại nói: “Mình thật vô dụng, biết vậy mình đừng làm thế, biết vậy mình nên im lặng…” Khi một người khác đau khổ, ta biết cách an ủi họ, nhưng khi chính mình đau, ta lại quanh quẩn, quay quắt với gặm nhấm nỗi đau của mình như một “thú đau thương”. Có lẽ đã đến lúc chúng ta học cách nói với chính mình bằng sự dịu dàng mà mình vẫn dành cho người khác.
Đứa trẻ ấy cũng cần được Thiên Chúa yêu thương
Trong ánh sáng Kitô giáo, chúng ta không chỉ là những con người được tạo nên bởi quá khứ, trước khi là người thành công hay thất bại, trước khi được người khác công nhận hay từ chối, chúng ta đã là một người con được Thiên Chúa yêu thương.
Thánh Gioan viết: “Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào: Người yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa.” (1 Ga 3,1). Nếu ta biết “quay vào trong” “hướng về Chúa” như người Cha Nhân Ái, như người Mẹ Hiện ấp ủ con, thì ta không cần đến những thành tích bên ngoài như lời khen, công nhận, thành công, thành tựu…từ người đời. Điều mà sách Giảng Viên khẳng định: “Phù vân trên mọi phù vân, tất cả chỉ là phù vân.” (GV 1,2).
Khi ý thức và cảm nhận mình là người được Thiên Chúa yêu thương, ta sẽ cảm thấy mình được tôn trọng và quý giá biết chừng nào. Ta được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa và “Trước khi tạo thành ngươi trong lòng mẹ, Thiên Chúa đã biết chúng ta, và trước khi ta ra khỏi lòng mẹ, Thiên Chúa đã hiến thánh chúng ta.” (Gr 1,5).
Nếu ta biết mình là người con được Thiên Chúa yêu thương, ta có thể bắt đầu học cách nhìn mình bằng một ánh mắt khác. Thiên Chúa không yêu ta vì tôi hoàn hảo, hay nhiều công trạng, Ngài yêu thương ngay cả khi ta còn vấn vương nhiều yếu đuối, nhiều tội lỗi. Ngài không nhìn ta chỉ qua những lỗi lầm của quá khứ, nhưng Ngài nhìn thấy con người mà tôi có thể trở thành.
Thánh Vịnh 139 đã diễn tả rằng: “Chúa thấu suốt lòng con, cả khi con đứng con ngồi. Con suy tưởng gì thì Ngài luôn thấu suốt từ xa. Đi lại hay nghỉ ngơi Chúa đều thấy rõ bước con đi. Mọi nẻo đường con đi, Chúa đều quen thuộc rồi…”
Và hơn thế nữa, hình ảnh đẹp nhất để chúng ta hiểu điều này chính là hình ảnh người cha trong dụ ngôn người con hoang đàng. Người con trở về với một quá khứ đầy lỗi lầm, nhưng người cha không đứng ở cửa để kể lại tất cả những sai phạm của con, ông chạy ra ôm lấy con (x. Lc 15,20).
Đó cũng có thể là điều Thiên Chúa muốn làm với đứa trẻ đang tổn thương bên trong chúng ta: không lên án, nhưng ôm lấy; không nhắc lại để kết tội, nhưng chữa lành để chúng ta có thể bước tiếp và sống trong hạnh phúc với Ngài.
Nếu ặp lại đứa trẻ năm xưa, hôm nay, tôi sẽ nói gì với nói? Phải chăng là dành khoảng mười phút ở một nơi yên tĩnh, nhắm mắt lại và tưởng tượng bạn đang gặp chính mình khi còn nhỏ. Có thể là bạn lúc năm tuổi, tám tuổi, mười hai tuổi… ở một thời điểm mà bạn cảm thấy cô đơn, sợ hãi hoặc bị tổn thương nhất. Hãy nhìn đứa trẻ ấy, đừng vội sửa chữa nó, đừng trách nó yếu đuối, chỉ cần ngồi xuống bên cạnh nó, rồi hãy nói với nó:
“Xin lỗi vì đã có những lúc chính mình cũng bỏ rơi bạn. Bạn không cần phải hoàn hảo để được yêu thương. Bạn không vô dụng. Bạn không cần phải chứng minh giá trị của mình cho tất cả mọi người. Những gì đã xảy ra không quyết định toàn bộ con người bạn.” Và cuối cùng, hãy nói: “Từ hôm nay, tôi sẽ không bỏ rơi bạn nữa.”
Sau đó, nếu bạn là người có đức tin, hãy tưởng tượng Chúa Giêsu đang ở đó, hãy để Ngài đến gần đứa trẻ ấy. Không cần một bài cầu nguyện dài, chỉ cần thinh lặng và để mình cảm nhận rằng: mình đang được nhìn thấy, được đón nhận và được yêu thương. Có thể nước mắt sẽ xuất hiện và cứ để chúng rơi. Đó là quá trình chữa lành tâm thể lý và cả tâm linh nữa. Đôi khi nước mắt không phải là dấu hiệu của yếu đuối, đó là cách trái tim nói rằng: “Cuối cùng, tôi cũng được phép đau.”
Minh Đức (13.9.2026)








